Từ bóng tối bước ra sân khấu
Chiều cuối tuần, phố đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm đông kín người. Những nhóm nhạc đường phố nối nhau biểu diễn, tiếng đàn tiếng hát hòa vào dòng người tạo nên bầu không khí náo nhiệt quen thuộc của Hà Nội về đêm.
Trên sân khấu nhỏ của một chương trình nghệ thuật cộng đồng, một cậu bé mặc vest đen, thắt nơ đỏ được người thân nhẹ nhàng dắt tới vị trí biểu diễn. Em đứng lặng vài giây, đưa tay chạm khẽ vào cây sáo như để tìm lại cảm giác quen thuộc trước khi bắt đầu tiết mục.
Rồi tiếng sáo vang lên.
Âm thanh trong trẻo, mềm và sâu lắng nhanh chóng khiến nhiều người đi ngang phải dừng chân. Giữa không gian ồn ào của phố đi bộ, tiếng nhạc của cậu bé tạo nên một khoảng lặng đặc biệt.
Ít ai biết rằng, nghệ sĩ nhí đang đứng trên sân khấu ấy là một cậu bé khiếm thị.
Đó là Trần Đình Vinh Quang – cậu bé không nhìn thấy ánh sáng nhưng đang từng ngày bước qua bóng tối bằng âm nhạc và nghị lực khiến nhiều người xúc động.
Tuổi thơ của Vinh Quang không trọn vẹn như nhiều đứa trẻ khác. Em không thể nhìn thấy màu sắc của cuộc sống, không biết ánh đèn hồ Gươm lung linh ra sao hay gương mặt của những người đang đứng lắng nghe mình biểu diễn như thế nào.
Thế giới của em bắt đầu bằng bóng tối.
Trong khi bạn bè cùng trang lứa khám phá cuộc sống bằng đôi mắt trong veo, Vinh Quang phải học cách cảm nhận mọi thứ bằng đôi tai, đôi bàn tay và sự ghi nhớ. Những bước đi cần sự cẩn trọng hơn. Việc làm quen với không gian mới cũng khó khăn hơn rất nhiều.
Có những thiệt thòi mà một đứa trẻ dù còn nhỏ vẫn có thể cảm nhận được. Đó là cảm giác chạnh lòng khi biết mình khác với bạn bè. Là những lần lặng im trước ánh mắt tò mò hay những câu hỏi vô tình của người khác về đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng.
Nhưng điều khiến nhiều người nể phục ở cậu bé ấy là em chưa từng để sự khiếm khuyết trở thành lý do để từ bỏ cuộc sống.
Mang tiếng nhạc thay ánh sáng cuộc đời
Âm nhạc đến với Vinh Quang như một cơ duyên đặc biệt. Người thân cho biết, từ nhỏ em đã có khả năng cảm âm rất tốt. Chỉ cần nghe vài lần, cậu bé có thể ghi nhớ giai điệu và nhịp điệu của bài nhạc.
Từ niềm yêu thích ban đầu, em bắt đầu làm quen với các loại nhạc cụ bằng sự kiên trì đáng kinh ngạc. Không nhìn thấy vị trí đặt tay, không nhìn thấy phím đàn hay nhịp trống, mọi thứ em học đều bằng cảm giác và trí nhớ.
Để chơi được một bản nhạc hoàn chỉnh, Vinh Quang phải tập đi tập lại nhiều lần hơn những người bình thường. Có những buổi tập kéo dài tới khi đôi tay mỏi nhừ, nhưng cậu bé chưa từng than vãn.
Tại các chương trình nghệ thuật cộng đồng, Vinh Quang không chỉ biểu diễn sáo mà còn có thể chơi trống điện tử đầy tự tin. Hình ảnh cậu bé khiếm thị chăm chú cảm nhịp, đôi tay liên tục di chuyển trên dàn trống trong tiếng vỗ tay của khán giả khiến nhiều người không giấu được sự xúc động.
Bởi để một đứa trẻ bình thường học nhạc đã khó, còn với một cậu bé không nhìn thấy ánh sáng, hành trình ấy còn gian nan hơn rất nhiều.
Giữa phố đi bộ đông đúc, phần biểu diễn của Vinh Quang luôn thu hút đông người đứng lại theo dõi. Có người lặng lẽ dùng điện thoại ghi lại tiết mục của em. Có người đứng nghe từ đầu đến cuối rồi khẽ quay đi lau nước mắt.
Không phải vì thương hại.
Mà bởi trong hình ảnh cậu bé nhỏ bé ấy, họ nhìn thấy một nghị lực sống đẹp đẽ và mạnh mẽ hiếm gặp.
Một đứa trẻ không nhìn thấy ánh sáng nhưng vẫn cố gắng bước lên sân khấu bằng tất cả đam mê và niềm tin của mình.
Ước mơ của Vinh Quang cũng giản dị như chính con người em. Cậu bé không nói về sự nổi tiếng hay ánh hào quang sân khấu. Em chỉ mong mình chơi nhạc thật giỏi để mang niềm vui tới mọi người.
Giữa nhịp sống vội vã của Hà Nội, tiếng sáo của cậu bé khiếm thị vẫn vang lên nhẹ nhàng như thế. Không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ khiến nhiều người chậm lại vài phút giữa phố đông để lắng nghe.
Và có lẽ, điều khiến người ta xúc động nhất không nằm ở việc em chơi nhạc hay đến đâu, mà ở chỗ: dù sống trong bóng tối, cậu bé ấy vẫn không ngừng giữ cho tâm hồn mình một ánh sáng của hy vọng, của đam mê và của niềm tin vào cuộc đời.
