Thất Tịch thời mạng xã hội: Người trẻ đang tiếp nhận văn hóa truyền thống ra sao?

Từ một ngày gắn với câu chuyện Ngưu Lang - Chức Nữ trong văn hóa Á Đông, Thất Tịch đang xuất hiện ngày càng nhiều trên mạng xã hội với những cuộc hẹn, món quà, món ăn và cả những lời cầu duyên vui vẻ của giới trẻ. Đằng sau một trào lưu tưởng như chỉ để giải trí là câu chuyện đáng chú ý hơn: người trẻ đang tìm đến văn hóa truyền thống theo cách của chính mình.
Thất Tịch thời mạng xã hội: Người trẻ đang tiếp nhận văn hóa truyền thống ra sao?

Khi một ngày lễ xưa bước vào không gian số

Nếu cách đây không lâu, nhắc đến Thất Tịch, nhiều người trẻ có thể phải hỏi đó là ngày gì thì hiện nay, cứ đến mùng 7 tháng 7 âm lịch, mạng xã hội lại xuất hiện hàng loạt nội dung liên quan đến ngày này.

Từ câu chuyện Ngưu Lang - Chức Nữ, những lời chúc tình yêu, hình ảnh cầu duyên đến các món ăn được cộng đồng mạng gắn với mong ước về chuyện tình cảm, Thất Tịch dần trở thành một chủ đề quen thuộc trên TikTok, Facebook và nhiều nền tảng khác.

Điều thú vị nằm ở chỗ một ngày lễ có nguồn gốc lâu đời lại tìm được sức sống trong môi trường truyền thông hiện đại, nơi xu hướng có thể xuất hiện và thay đổi chỉ sau vài ngày.

Thất Tịch vì thế không còn chỉ nằm trong những câu chuyện dân gian được kể lại. Nó xuất hiện trong những video vài chục giây, bức ảnh, dòng trạng thái, sản phẩm quà tặng và những cuộc trò chuyện của người trẻ.

Sự trở lại ấy đặt ra một câu hỏi đáng suy nghĩ: người trẻ đang thực sự tìm hiểu văn hóa truyền thống, hay chỉ đang tham gia một trào lưu trên mạng xã hội?

Có lẽ câu trả lời không hoàn toàn nằm ở một phía.

Từ “ăn chè đậu đỏ để thoát ế” đến câu chuyện phía sau một trào lưu

Một trong những hiện tượng thường được nhắc đến mỗi dịp Thất Tịch là việc nhiều bạn trẻ rủ nhau ăn chè đậu đỏ với mong muốn gặp may mắn trong tình duyên.

Những bài đăng như “Thất Tịch ăn đậu đỏ để thoát ế”, “ăn một bát cho có người yêu” dễ dàng được chia sẻ bởi tính vui vẻ và gần gũi.

Với nhiều người, đó đơn giản là một hoạt động hưởng ứng xu hướng.

Nhưng đây cũng là ví dụ cho thấy cách một yếu tố văn hóa có thể được tái tạo khi bước vào môi trường mạng xã hội.

Một câu chuyện được đơn giản hóa thành một hành động dễ thực hiện; hành động ấy trở thành nội dung dễ chia sẻ; càng nhiều người tham gia, ngày Thất Tịch càng được biết đến rộng rãi.

Ở góc độ truyền thông, đây là một cơ chế khá tự nhiên của văn hóa đại chúng thời kỹ thuật số.

Điều cần lưu ý là không phải tất cả những thực hành đang lan truyền trên mạng đều phản ánh chính xác nguồn gốc và tập tục truyền thống của Thất Tịch. Chẳng hạn, việc ăn chè đậu đỏ với ý nghĩa chắc chắn sẽ “thoát ế” thường được mạng xã hội diễn giải như một phong tục lâu đời, trong khi những lớp văn hóa của ngày Thất Tịch phức tạp hơn nhiều.

Ranh giới giữa phong tục, diễn giải hiện đại và trào lưu mạng vì thế cần được nhận diện rõ.

Điều đó không có nghĩa những cách tiếp nhận mới phải bị phủ nhận. Ngược lại, chính sự tò mò bắt đầu từ một trào lưu đôi khi lại khiến người trẻ tìm hiểu sâu hơn về câu chuyện văn hóa phía sau.

Người trẻ không quay lưng với truyền thống

Có một quan niệm khá phổ biến rằng giới trẻ ngày càng xa rời văn hóa truyền thống. Nhưng nhìn vào cách nhiều giá trị văn hóa xuất hiện trở lại trên mạng xã hội những năm gần đây, nhận định ấy có lẽ cần được nhìn nhận thận trọng hơn.

Người trẻ vẫn quan tâm đến truyền thống, chỉ có điều cách họ tiếp cận đã thay đổi.

Một câu chuyện dài có thể được kể bằng video 60 giây. Một bộ trang phục truyền thống có thể trở thành chất liệu cho bộ ảnh sáng tạo. Một món ăn dân gian có thể được giới thiệu qua vlog. Một làng nghề có thể được biết đến nhờ vài video ngắn thu hút hàng triệu lượt xem.

Thất Tịch cũng đang đi theo con đường đó.

Thay vì tìm hiểu ngày lễ qua sách hoặc những bài khảo cứu dài, nhiều người lần đầu biết đến nó thông qua một video trên TikTok, bài đăng Facebook hay nội dung được chia sẻ bởi một nhà sáng tạo.

Đó là thay đổi rất lớn trong hành trình tiếp nhận văn hóa.

Trước đây, công chúng chủ yếu là người tiếp nhận nội dung. Ngày nay, họ đồng thời có thể trở thành người sản xuất và lan truyền nội dung.

Một bạn trẻ sau khi tìm hiểu về Thất Tịch có thể làm video kể lại câu chuyện Ngưu Lang - Chức Nữ. Người khác thiết kế tranh minh họa. Một nhóm bạn có thể mặc trang phục truyền thống để thực hiện bộ ảnh. Một cơ sở thủ công có thể đưa những biểu tượng văn hóa vào sản phẩm.

Văn hóa nhờ vậy được tiếp tục kể lại bằng những ngôn ngữ mới.

Mạng xã hội giúp văn hóa đi xa, nhưng cũng dễ làm văn hóa bị “mỏng”

Sức mạnh của mạng xã hội nằm ở khả năng đưa một câu chuyện đến hàng triệu người trong thời gian rất ngắn.

Quảng cáo

Nhưng điểm mạnh ấy đồng thời cũng tạo ra thách thức.

Để phù hợp với video ngắn, một câu chuyện văn hóa thường phải được rút gọn. Để thu hút lượt xem, những chi tiết thú vị nhất được đưa lên trước. Và để dễ lan truyền, thông điệp đôi khi được đơn giản hóa thành những công thức như “làm điều này sẽ có người yêu”, “ăn món này sẽ gặp may”.

Khi đó, một câu chuyện văn hóa nhiều lớp ý nghĩa có nguy cơ chỉ còn lại vài biểu tượng dễ tiêu thụ.

Đáng lo hơn là thông tin thiếu căn cứ có thể được lặp lại nhiều lần đến mức người xem mặc nhiên coi đó là sự thật.

Với Thất Tịch, câu chuyện Ngưu Lang - Chức Nữ tồn tại dưới nhiều dị bản và ngày mùng 7 tháng 7 âm lịch cũng có những cách thực hành, diễn giải khác nhau trong không gian văn hóa Á Đông.

Nếu tất cả được thu gọn thành một “ngày ăn đậu đỏ để có người yêu”, giá trị văn hóa rõ ràng đã bị thu hẹp đáng kể.

Bởi vậy, vấn đề không nằm ở việc người trẻ tiếp cận truyền thống qua TikTok hay Facebook. Điều quan trọng hơn là nội dung họ tiếp nhận trên những nền tảng ấy có chính xác và đủ chiều sâu hay không.

Từ một cú nhấp chuột đến nhu cầu trải nghiệm thật

Mạng xã hội còn tạo ra một thay đổi đáng chú ý khác: từ biết đến một giá trị văn hóa, người trẻ có thể nhanh chóng chuyển sang nhu cầu trải nghiệm.

Sau khi xem một video về nghề truyền thống, họ có thể muốn đến làng nghề. Khi nhìn thấy một bộ trang phục đẹp, họ muốn mặc thử. Khi biết câu chuyện của một món ăn, họ muốn thưởng thức. Khi tìm hiểu một ngày lễ, họ muốn tham gia những hoạt động gắn với ngày đó.

Đây chính là cơ hội để văn hóa truyền thống bước ra khỏi không gian trưng bày và trở lại đời sống.

Với Thất Tịch, thay vì chỉ tạo ra những nội dung “bắt trend”, hoàn toàn có thể phát triển các hoạt động trải nghiệm như kể chuyện văn hóa, trình diễn thủ công, làm quà tặng, giới thiệu ẩm thực, workshop sáng tạo hay những sản phẩm lấy cảm hứng từ câu chuyện dân gian.

Nếu được thực hiện bài bản, một ngày lễ truyền thống có thể trở thành điểm kết nối giữa văn hóa, du lịch, làng nghề và công nghiệp sáng tạo.

Điều quan trọng là yếu tố thương mại không nên lấn át giá trị văn hóa.

Một sản phẩm lấy cảm hứng từ Thất Tịch sẽ có ý nghĩa hơn nếu người mua hiểu được biểu tượng trên đó bắt nguồn từ đâu. Một sự kiện sẽ đáng nhớ hơn nếu người tham dự không chỉ đến chụp ảnh mà còn biết thêm một câu chuyện. Một video sẽ có giá trị hơn nếu bên cạnh tính giải trí còn cung cấp thông tin đúng.

Đừng vội xem những trào lưu là hời hợt

Nhìn một nhóm bạn trẻ rủ nhau ăn chè đậu đỏ vào ngày Thất Tịch, người lớn có thể thấy đó chỉ là một trò vui trên mạng.

Nhưng văn hóa vốn không đứng yên.

Qua mỗi thế hệ, một số thực hành mất đi, một số được giữ lại và cũng có những cách biểu đạt mới được hình thành.

Vấn đề không phải buộc thế hệ trẻ tiếp nhận văn hóa theo đúng cách của thế hệ trước. Điều cần thiết hơn là giúp họ có đủ thông tin để hiểu đâu là giá trị gốc, đâu là sự sáng tạo mới và đâu chỉ là một xu hướng nhất thời.

Khi đã có nền tảng đó, sáng tạo của người trẻ không nhất thiết làm mất đi truyền thống. Ngược lại, nó có thể giúp truyền thống tiếp tục hiện diện trong đời sống đương đại.

Một video ngắn không thể thay thế một công trình nghiên cứu. Một trào lưu mạng cũng không đại diện cho toàn bộ một giá trị văn hóa. Nhưng đôi khi, chính video vài chục giây ấy lại là cánh cửa đầu tiên khiến một người trẻ muốn tìm hiểu sâu hơn.

Và đó là điều đáng được nhìn nhận tích cực.

Để truyền thống không chỉ sống trong một ngày “hot trend”

Thách thức lớn hơn đối với việc phát huy văn hóa truyền thống không phải là làm thế nào để một chủ đề trở nên nổi tiếng trong vài ngày, mà là làm sao giữ được sự quan tâm sau khi xu hướng đã qua.

Muốn vậy, cần những nội dung đủ hấp dẫn nhưng đồng thời có căn cứ; những sản phẩm sáng tạo nhưng tôn trọng giá trị gốc; những trải nghiệm giúp người trẻ có thể chạm, nhìn, nghe và tham gia vào đời sống văn hóa thay vì chỉ lướt qua trên màn hình.

Các bảo tàng, làng nghề, nghệ nhân, cơ sở giáo dục, đơn vị văn hóa và những người sáng tạo nội dung đều có thể tham gia vào quá trình này.

Đặc biệt, thay vì chỉ truyền đạt theo cách một chiều, có thể tạo điều kiện để người trẻ trở thành chủ thể sáng tạo: kể lại câu chuyện bằng video, thiết kế sản phẩm, làm phim ngắn, minh họa, âm nhạc hoặc tổ chức những trải nghiệm văn hóa theo ngôn ngữ của thế hệ mình.

Thất Tịch thời mạng xã hội vì thế đáng được nhìn nhận rộng hơn câu chuyện một ngày lễ tình yêu hay một trào lưu “cầu duyên”.

Đằng sau những video, món ăn và dòng trạng thái đang được chia sẻ là một tín hiệu đáng chú ý: văn hóa truyền thống vẫn có khả năng tìm được công chúng trẻ nếu được kể bằng ngôn ngữ mà họ hiểu và trên những không gian mà họ đang hiện diện.

Điều cần làm không phải là giữ văn hóa trong một chiếc khuôn bất biến, cũng không phải chạy theo mọi xu hướng của mạng xã hội. Quan trọng hơn là tạo được chiếc cầu nối giữa giá trị đã được trao truyền qua nhiều thế hệ với cách cảm nhận của con người hôm nay.

Bởi một giá trị văn hóa chỉ thực sự tiếp tục sống khi thế hệ sau không đơn thuần biết rằng nó từng tồn tại, mà còn tìm thấy trong đó điều gì đó có ý nghĩa với chính cuộc sống của mình.

Cùng chuyên mục:

Xem thêm