Ba mươi năm chưa phải quãng thời gian quá dài trong lịch sử của một ngôi trường, nhưng đủ để nơi ấy trở thành chiếc nôi nuôi dưỡng biết bao ước mơ, chắp cánh cho hàng nghìn học sinh bước vào đời và lưu giữ cả một miền ký ức thanh xuân không thể nào quên.

Từ những ngày đầu gian khó…
Ngày 28/8/1996, Trường THPT Lê Hồng Phong chính thức được thành lập tại số 318 Trần Phú, phường Lam Sơn, thị xã Bỉm Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Những ngày đầu ấy, ngôi trường còn nhiều thiếu thốn. Cơ sở vật chất chưa khang trang như hôm nay, điều kiện dạy và học vẫn còn không ít khó khăn.
Nhưng chính trong những năm tháng ấy, tình yêu nghề của các thế hệ thầy cô giáo lại càng trở nên bền bỉ và sâu sắc hơn bao giờ hết. Có những người dành trọn tuổi trẻ cho bục giảng, lặng lẽ đi qua biết bao mùa phấn trắng bảng đen. Có những thầy cô coi học sinh như con em của mình, âm thầm dìu dắt từng bước trưởng thành, không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách sống, cách làm người.


Từ những lớp học còn đơn sơ ngày ấy, mái trường Lê Hồng Phong đã từng bước lớn lên theo năm tháng. Những hàng cây trên sân trường giờ đã xanh bóng mát. Những dãy phòng học hôm nay đã khang trang hơn, hiện đại hơn. Nhưng điều quý giá nhất mà gần ba mươi năm qua nhà trường luôn giữ gìn chính là truyền thống hiếu học, là tinh thần trách nhiệm và tình yêu thương giữa thầy cô với học trò.
Biết bao thế hệ học sinh đã trưởng thành từ mái trường ấy. Có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, doanh nhân, cán bộ… đang miệt mài cống hiến ở nhiều miền quê, thành phố khác nhau. Dù mỗi người có một hành trình riêng, nhưng tất cả đều có chung một điểm tựa ký ức mang tên Lê Hồng Phong.
Bởi ở nơi ấy có tiếng trống trường vang lên mỗi sớm mai. Có những mùa phượng đỏ cháy rực một góc sân trường. Có những giờ học nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương của thầy cô. Có những buổi ôn thi căng thẳng, những giờ ra chơi đầy tiếng cười và cả những tình bạn trong veo của tuổi học trò. Những điều tưởng chừng rất đỗi bình dị ấy, theo năm tháng, lại trở thành phần ký ức khiến người ta nhớ nhất khi trưởng thành.
…đến ngày những người học trò năm ấy cùng trở về
Mới đây, nhà trường đã tổ chức buổi gặp mặt đại diện cựu học sinh các khóa nhằm chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 30 năm thành lập trường dự kiến diễn ra vào tháng 11/2026.
Tham dự buổi gặp mặt có ông Nguyễn Văn Chức – Hiệu trưởng nhà trường; bà Nguyễn Thị Nụ - Phó Hiệu trưởng nhà trường; Nhà giáo Ưu tú Nguyễn Thị Thu Hà – Phó Hiệu trưởng nhà trường cùng đại diện cựu học sinh của 27 khóa.

Buổi gặp mặt diễn ra giản dị nhưng chất chứa biết bao cảm xúc. Có những người đã hàng chục năm chưa gặp lại nhau. Có những mái tóc giờ đã điểm bạc. Có những người từ phương xa trở về chỉ để được một lần bước lại qua cánh cổng trường cũ, ngồi dưới hàng cây năm ấy và nghe lại những câu chuyện của một thời tuổi trẻ.
Điều kỳ lạ là chỉ cần trở về mái trường ấy, mọi khoảng cách của thời gian dường như đều tan biến. Những người đàn ông, phụ nữ đã trưởng thành giữa cuộc sống bộn bề bỗng chốc lại trở thành những cô cậu học trò năm nào. Họ gọi nhau bằng những biệt danh cũ, kể lại những kỷ niệm tưởng đã ngủ quên suốt bao năm tháng.
Nhiều cựu học sinh không giấu được xúc động khi gặp lại thầy cô cũ. Có người lặng đi khi nhìn mái tóc bạc thêm của thầy giáo từng nghiêm khắc với mình năm nào. Có người nghẹn ngào khi nghe lại giọng nói quen thuộc của cô giáo chủ nhiệm cũ. Những cái bắt tay thật chặt, những ánh mắt đỏ hoe và cả những nụ cười xen lẫn xúc động khiến buổi gặp mặt trở thành cuộc hội ngộ của ký ức và yêu thương.

Ba mươi năm – quãng thời gian đủ để một ngôi trường viết nên truyền thống, đủ để nhiều thế hệ học trò trưởng thành và đủ để người ta hiểu rằng: điều còn lại sau tất cả không chỉ là thành tích hay những tấm bằng, mà chính là tình cảm dành cho mái trường, cho thầy cô và cho những năm tháng thanh xuân đã đi qua.
Lễ kỷ niệm 30 năm thành lập trường sắp tới sẽ không chỉ là ngày hội lớn của riêng nhà trường, mà còn là ngày trở về của hàng nghìn trái tim từng thuộc về nơi ấy. Đó sẽ là dịp để các thế hệ học sinh tri ân thầy cô, gặp lại bạn bè và nhìn lại hành trình trưởng thành của chính mình sau bao năm tháng.
Bởi với nhiều người, Trường THPT Lê Hồng Phong chưa bao giờ chỉ là một ngôi trường.
Đó là nơi cất giữ cả một thời tuổi trẻ.
Là nơi đi xa đến đâu, lòng người vẫn luôn muốn một lần trở lại.
Một số hình ảnh Đại diện cựu học sinh các khóa chụp ảnh lưu niệm với Ban Giám hiệu, thầy cô giáo nhà trường:





Kim Ánh